水龙吟 咏柳絮,用坡公杨花韵

清代 曹贞吉
千红万紫谁留,频惊暗里韶光坠。飞来何处,漫天香雪,撩人情思。 才过平桥,又穿小径,柴门深闭。任蜂须燕嘴,交衔不定,三眠了、还三起。 记得鹅黄初撋,等闲间、又成虚缀。晓风乍引,离魂难定,杜鹃声碎。 飘泊无心,轻狂有态,恨抛流水。愿年年常傍,永丰坊侧,看伊清泪。
qiān hóng wàn shuí liú   pín jīng àn sháo guāng zhuì fēi lái chǔ   màn tiān xiāng xuě   liáo rén qíng
cái guò píng qiáo   yòu chuān 穿 xiǎo jìng   chái mén shēn rèn fēng yàn zuǐ   jiāo xián dìng   sān mián le hái sān
de é huáng chū ruán   děng xián jiān yòu chéng zhuì xiǎo fēng zhà yǐn   hún nán dìng   juān shēng suì
piāo xīn   qīng kuáng yǒu tài   hèn pāo liú shuǐ yuàn nián nián cháng bàng   yǒng fēng fāng   kàn qīng lèi