水龙吟(莺词)

宋代 赵长卿
天教占得如簧,巧声乍啭千娇媚。金衣衬著,风流模样,於中可是。红杏香中,绿杨阴处,多应饶你。向黄昏、苦苦娇啼怨别,那堪更、东风起。 别有诗肠鼓吹。未关他、等闲俗耳。双柑斗酒,当时曾是,高人留意。南国春归,上阳花落,止添憔悴。念啼声欲碎,何人解作留春计。
tiān jiào zhàn huáng   qiǎo shēng zhà zhuàn qiān jiāo mèi jīn chèn zhù   fēng liú yàng   zhōng shì hóng xìng xiāng zhōng   绿 yáng yīn chǔ   duō yìng ráo xiàng huáng hūn jiāo yuàn bié   kān gèng dōng fēng
bié yǒu shī chá chuì wèi guān děng xián ěr shuāng gān dǒu jiǔ   dāng shí céng shì   gāo rén liú nán guó chūn guī   shàng yáng huā luò   zhǐ tiān qiáo cuì niàn shēng suì   rén jiě zuò liú chūn