水龙吟(夷陵雪作)

宋代 管鉴
晓来密雪如筛,望中莹彻还如洗。梅花过了,东风未放,满城桃李。碎翦琼英,高林低树,巧装匀缀。更江山秀发,田畴清润,满眼是、丰年意。 谁念危楼独倚。共飘零、茫茫天外。毫端句涩,杯中酒减,欢情难寄。天为凄凉,暂时遮尽,黄茅白苇。但神州目断,珠宫玉阙,缈三千里
xiǎo lái xuě shāi   wàng zhōng yíng chè hái méi huā guò le   dōng fēng wèi fàng   mǎn chéng táo suì jiǎn qióng yīng   gāo lín shù   qiǎo zhuāng yún zhuì gèng jiāng shān xiù   tián chóu qīng rùn   mǎn yǎn shì fēng nián
shuí niàn wēi lóu gòng piāo líng máng máng tiān wài háo duān   bēi zhōng jiǔ jiǎn   huān qíng nán tiān wèi liáng   zàn shí zhē jǐn   huáng máo bái wěi dàn shén zhōu duàn   zhū gōng quē   miǎo sān qiān