水龙吟 夜雨,晨霁,过宋家埂南桥,作此以寄贵阳熊建中,八叠前韵

宋代 单人耘
陂塘新绿初稠,泡桐花落经行处。粉云朱日,楼台倒影,天光融聚。 谁料昨宵,侵窗暗湿,千丝万缕。纵平生侘傺,虽禁白发,满臆是,清狂句。 行吟未负晴朝,任凭他、连城风雨。青山欲渡,春波又暖,似闻莺语。 诗可怡人,挞愁浇恨,云何无补。寄乡情一片,迢迢千里,慰天南侣。
bēi táng xīn 绿 chū chóu   pāo tóng huā luò jīng xíng chǔ fěn yún zhū lóu   tái dào yǐng tiān   guāng róng    
shéi liào zuó xiāo   qīn chuāng àn shī 湿   qiān wàn zòng píng shēng chà chì suī   jìn bái mǎn   shì qīng   kuáng    
xíng yín wèi qíng cháo   rèn píng lián chéng fēng qīng shān chūn   yòu nuǎn shì wén   yīng      
shī rén   chóu jiāo hèn   yún xiāng qíng piàn tiáo   tiáo qiān wèi   tiān nán