水龙吟·艳阳不到青山

宋代 吴文英
艳阳不到青山,古阴冷翠成秋苑。吴娃点黛,江妃拥髻,空濛遮断。树密藏溪,草深迷市,峭云一片。二十年旧梦,轻鸥素约,霜丝乱、朱颜变。龙吻春霏玉溅。煮银瓶、羊肠车转。临泉照影,清寒沁骨,客尘都浣。鸿渐重来,夜深华表,露零鹤怨。把闲愁换与,楼前晚色,棹沧波远。
yàn yáng dào qīng shān   yīn lěng cuì chéng qiū yuàn diǎn dài   jiāng fēi yōng   kōng méng zhē duàn shù cáng   cǎo shēn shì   qiào yún piàn èr shí nián jiù mèng   qīng ōu yuē   shuāng luàn zhū yán biàn lóng wěn chūn fēi jiàn zhǔ yín píng yáng cháng chē zhuǎn lín quán zhào yǐng   qīng hán qìn   chén dōu huàn hóng 鸿 jiàn chóng lái   shēn huá biǎo   líng yuàn xián chóu huàn   lóu qián wǎn   zhào cāng yuǎn