水龙吟 阳丘南逾五里,余别墅在焉。地方仅

元代 刘敏中
绝。下为通达人由其中,东垂蔽古藤,晦密尤峻。绣江远来触异隅刮足而北,余流复西,达于坤维,周览上下,岿台宛然,因取渊明语,命之曰赋诗之台。南偏少东尤高敞,东向为小亭,轩户始开,而长白湖山诸峰林壑,奔跃来见,明姿晦态,与乡江相表里。复取谢灵运语,命之曰含晖之亭。亭之筑,实至元辛前重阳一日也。戏作乐府水龙吟一首,书尽壁,以认其始,且以为老子醉后浩歌之资云乾坤遗方台,赋诗名字从吾起。十分高处,更宜着个,含晖亭子。无数青山,一时为我,飞来窗里。渺浮天玉雪,江流忽转,风雨在、寒藤底。尝试登临其上,把闲愁、古今都洗。长空淡淡,无言目送,飞鸿千里。看取明年,四围松菊,一番桃李。放篮舆杖屦,醒来醉往,自今朝始。
jué xià wèi tōng rén yóu zhōng dōng   chuí téng huì   yóu jùn xiù jiāng yuǎn lái chù guā ér běi liú   西   kūn wéi zhōu lǎn   shàng xià kuī tái   wǎn 岿 rán yīn   yuān míng mìng zhī   yuē shī zhī tái nán piān shào dōng yóu gāo chǎng dōng xiàng wèi   xiǎo tíng xuān shǐ   kāi ér cháng bái   shān zhū fēng lín bēn yuè lái   jiàn míng huì   tài 姿 xiāng jiāng   xiāng biǎo xiè líng yùn mìng zhī yuē hán   huī zhī tíng tíng zhī zhù shí zhì yuán xīn qián   chóng yáng zuò yuè shuǐ lóng yín shǒu shū jǐn rèn   shǐ qiě   wéi lǎo zi zuì   hòu hào zhī yún qián kūn fāng tái shī míng zi cóng   shí fēn gāo chù gèng zhe hán huī tíng   zi shù qīng   shān shí wéi fēi lái chuāng   miǎo tiān   xuě jiāng liú zhuǎn fēng zài hán téng   cháng shì dēng   lín shàng xián chóu jīn dōu cháng kōng dàn dàn   yán sòng fēi hóng qiān kàn míng nián   wéi sōng   fān táo 鸿 fàng lán zhàng xǐng   lái zuì wǎng   jīn zhāo shǐ