水龙吟(雪)

宋代 袁去华
晚来侧侧清寒,冻云万里回飞鸟。故园梦断,单于吹罢,房栊易晓。西帝神游,万妃缟袂,相看一笑。泛扁舟乘兴,蹇驴觅句,山阴曲、霸陵道。 舞态随风窈窕。任穿帘、儿童休扫。洛阳高卧,萧条门巷,悄无人到。供断诗愁,夜窗还共,陈编相照。念寒梅映水,匀妆弄粉,与谁争好。
wǎn lái qīng hán   dòng yún wàn huí fēi niǎo yuán mèng duàn   chán chuī   fáng lóng xiǎo 西 shén yóu   wàn fēi gǎo mèi   xiāng kàn xiào fàn piān zhōu chéng xìng   jiǎn   shān yīn líng dào
tài suí fēng yǎo tiǎo rèn chuān 穿 lián ér tóng xiū sǎo luò yáng gāo   xiāo tiáo mén xiàng   qiāo rén dào gòng duàn shī chóu   chuāng hái gòng   chén biān xiāng zhào niàn hán méi yìng shuǐ   yún zhuāng nòng fěn   shuí zhēng hǎo