水龙吟(雪)

宋代 杨无咎
小轩潇洒清宵午,风正紧、门深闭。藜床危坐,竹窗频听,春虫扑纸。灯烬垂红,篆烟消碧,衣轻如水。料飞花未止,堆檐已满,时摧折、琅玕尾。 骨冷魂清无寐。这身在、广寒宫里。暗怀千古,浑疑一夜,冰生肠胃。岁事峥嵘,故园睽阻,归期犹未。向寒乡、不念丰年,只忆青天万里。
xiǎo xuān xiāo qīng xiāo   fēng zhèng jǐn mén shēn chuáng wēi zuò   zhú chuāng pín tīng   chūn chóng zhǐ dēng jìn chuí hóng   zhuàn yān xiāo   qīng shuǐ liào fēi huā wèi zhǐ   duī yán mǎn   shí cuī shé láng gān wěi
lěng hún qīng mèi zhè shēn zài guǎng 广 hán gōng àn huái 怀 qiān   hún   bīng shēng cháng wèi suì shì zhēng róng   yuán kuí   guī yóu wèi xiàng hán xiāng niàn fēng nián   zhǐ qīng tiān wàn