水龙吟·西风吹上牛头

宋代 李曾伯
西风吹上牛头,天涯慰此人情耳。斜阳任晚,青山全似,故人知己。迤逦归来,须臾懒去,桂华犹未。待冰轮推上,梧桐树了,更儿是、点儿几。满眼碧天如洗。便分明、水晶宫里。区区玩事,一觞一咏,一灯而已。欲待无眠,争如且恁,有无穷意。怕嫦娥,隔窗偷看,须下却、帐儿睡。
西 fēng chuī shàng niú tóu   tiān wèi rén qíng ěr xié yáng rèn wǎn   qīng shān quán shì   rén zhī guī lái   lǎn   guì huá yóu wèi dài bīng lún tuī shàng   tóng shù le   gèng ér shì diǎn er mǎn yǎn tiān biàn 便 fēn míng shuǐ jīng gōng wán shì   shāng yǒng   dēng ér dài mián   zhēng qiě nèn   yǒu qióng cháng é   chuāng tōu kàn   xià què zhàng ér shuì