水龙吟·晓星低射疏櫺

宋代 仇远
晓星低射疏棂,殢寒却枕还慵起。炊烟逗屋,隔房人语,镫前行李。霜滑平桥,雾迷衰草,时闻流水。怅雕鞍独拥,清寒满袖,入斜月、空山里。 谩把鞭梢暗指。酒旗边、柴门又闭。分水点墨,因风欲寄,梅花万里。宝帐春慵,梦中肯信,有人憔悴。待归来、别倚新腔,换却泪毫愁纸。
xiǎo xīng shè shū líng   hán què zhěn hái yōng chuī yān dòu   fáng rén   dèng qián xíng shuāng huá píng qiáo   shuāi cǎo   shí wén liú shuǐ chàng diāo ān yōng   qīng hán mǎn xiù   xié yuè kōng shān
mán biān shāo àn zhǐ jiǔ biān chái mén yòu fēn shuǐ diǎn   yīn fēng   méi huā wàn bǎo zhàng chūn yōng   mèng zhòng kěn xìn   yǒu rén qiáo cuì dài guī lái bié xīn qiāng   huàn què lèi háo chóu zhǐ