水龙吟(顽雪欺春,葵轩兄用韵,因次)

宋代 张榘
先来花较开迟,怎禁风雪摧残过。红英紫萼,从他点缀,翻成沾污。一点清香,几多秾艳,紧藏不露。伴杨花散漫,逡巡堆积,纤粟处、妆成大。 多谢东君造化。把群阴、一朝除破。千机锦绣,露浓香软,中间坐我。嚼徵含商,振金敲玉,埙篪相和。问西湖,别有一番桃李,肯同游么。
xiān lái huā jiào kāi chí   zěn jìn fēng xuě cuī cán guò hóng yīng è   cóng diǎn zhuì   fān chéng zhān diǎn qīng xiāng   duō nóng yàn   jǐn cáng bàn yáng huā sǎn màn   qūn xún duī   xiān chù zhuāng chéng
duō xiè dōng jūn zào huà qún yīn zhāo chú qiān jǐn xiù   nóng xiāng ruǎn   zhōng jiān zuò jué zhēng hán shāng   zhèn jīn qiāo   xūn chí xiāng wèn 西   bié yǒu fān táo   kěn tóng yóu me