水龙吟·晚春天气融和

宋代 李纲
晚春天气融和,乍惊密雪烟空坠。因风飘荡,千门万户,牵情惹思。青眼初开,翠眉才展,小园长闭。又谁知化作,琼花玉屑,共榆荚、漫天起。深院美人慵困,乱云鬟、尽从妆缀。小廊回处,氍毹重叠,轻拈却碎。飞入楼台,舞穿帘幕,总归流水。怅青春又过,年年此恨,满东风泪。
wǎn chūn tiān róng   zhà jīng xuě yān kōng zhuì yīn fēng piāo dàng   qiān mén wàn   qiān qíng qīng yǎn chū kāi   cuì méi cái zhǎn   xiǎo yuán zhǎng yòu shéi zhī huà zuò   qióng huā xiè   gòng jiá màn tiān shēn yuàn měi rén yōng kùn   luàn yún huán jǐn cóng zhuāng zhuì xiǎo láng huí chù   shū chóng dié   qīng niān què suì fēi lóu tái   chuān 穿 lián   zǒng guī liú shuǐ chàng qīng chūn yòu guò   nián nián hèn   mǎn dōng fēng lèi