水龙吟(酴醿·春景)

宋代 赵长卿
韶华迤逦三春暮。飞尽繁红无数。多情为与,牡丹长约,年年为主。晓露凝香,柔条千缕,轻盈清素。最堪怜,玉质冰肌婀娜,江梅谩休争妒。 翠蔓扶疏隐映,似碧纱笼罩,越溪游女。从前爱惜娇姿,终日愁风怕雨。夜月一帘,小楼魂断,有思量处。恐因循易嫁,东风烂熳,暗随春去。
sháo huá sān chūn fēi jǐn fán hóng shù duō qíng wèi   dan zhǎng yuē   nián nián wéi zhǔ xiǎo níng xiāng   róu tiáo qiān   qīng yíng qīng zuì kān lián   zhì bīng ē nuó   jiāng méi mán xiū zhēng
cuì màn shū yǐn yìng   shì shā lǒng zhào   yuè yóu cóng qián ài jiāo 姿   zhōng chóu fēng yuè lián   xiǎo lóu hún duàn   yǒu liáng chù kǒng yīn xún jià   dōng fēng làn màn   àn suí chūn