水龙吟 同张大经御史赋牡丹

元代 刘敏中
春风一尺红云,粉蕤金粟重重起。天香国色,宜教占断,人间富贵。最喜风流,妆台卯酒,欲醒还醉。算年年岁岁,花开依旧,问当日、人何似。休说花开花谢,怕伤它、老来情味。依稀病眼,故应犹识,旧家姚魏。无语相看,一杯独酌,幽怀如水。料多情、笑我苍颜白发,向风尘底。
chūn fēng chǐ hóng yún   fěn ruí jīn chóng chóng tiān xiāng guó   jiào zhàn duàn rén   jiān guì zuì fēng liú zhuāng tái   mǎo jiǔ xǐng   hái zuì suàn nián nián suì suì huā kāi   jiù wèn dāng   rén xiū shuō huā kāi huā xiè shāng lǎo lái   qíng wèi bìng yǎn yīng yóu shí jiù jiā yáo   wèi xiāng   kàn bēi zhuó yōu huái shuǐ   liào duō qíng xiào   cāng 怀 yán bái xiàng fēng chén