水龙吟 题箫史图

元代 赵孟頫
倚天百尺高台,雕檐画栋撑云表。夜静无尘,秋魂万里,月明如扫。 谁凭栏干,玉箫声起,乘鸾人到。信情缘有自,何须更说,姮娥空老。 我将醉眼摩挲,是谁人丹青图巧。为惜秦姬,堪怜箫史,写成烦恼。 万古风流,传芳至此,交人倾倒。问双星有会,一年一度,那知清晓。
tiān bǎi chǐ gāo tái   diāo yán huà dòng chēng yún biǎo jìng chén   qiū hún wàn   yuè míng sǎo
shuí píng lán gān   xiāo shēng   chéng luán rén dào xìn qíng yuán yǒu   gèng shuō   héng é kōng lǎo
jiāng zuì yǎn   shì shuí rén dān qīng qiǎo wèi qín   kān lián xiāo shǐ   xiě chéng fán nǎo
wàn fēng liú   chuán fāng zhì   jiāo rén qīng dǎo wèn shuāng xīng yǒu huì   nián   zhī qīng xiǎo