水龙吟(题瓢泉)

宋代 辛弃疾
稼轩何必长贫,放泉檐外琼珠泻。乐天知命,古来谁会,行藏用舍。人不堪忧,一瓢自乐,贤哉回也。料当年曾问,饭蔬饮水,何为是、栖栖者。 且对浮云山上,莫匆匆、去流山下。苍颜照影,故应流落,轻裘肥马。绕齿冰霜,满怀芳乳,先生饮罢。笑挂瓢风树,一鸣渠碎,问何如哑。
jià xuān zhǎng pín   fàng quán yán wài qióng zhū xiè tiān zhī mìng   lái shuí huì   xíng cáng yòng shè rén kān yōu   piáo   xián zāi huí liào dāng nián céng wèn   fàn shū yǐn shuǐ   wéi shì zhě
qiě duì yún shān shàng   cōng cōng liú shān xià cāng yán zhào yǐng   yīng liú luò   qīng qiú féi rào chǐ 齿 bīng shuāng   mǎn huái 怀 fāng   xiān sheng yǐn xiào guà piáo fēng shù   míng suì   wèn