水龙吟 苔

近现代 黄绮
故园春色尽无归,碧痕游目成孤杳。那堪斑驳,更消风雨,不离泞淖。 一片飞花,几多遗迹,望中相吊。只青衣寒薄,谢他疏柳,殷勤甚,装棉好。 屐齿未同鸿爪。恨难禁、伴谁重到。池栏渐没,篱根欲补,又愁秋草。 周匝流香,蓬松坠影,蝶魂微渺。想梧桐玉甃,夜深幽径,绛纱灯照。
yuán chūn jǐn guī   hén yóu chéng yǎo kān bān   gèng xiāo fēng   nìng nào
piàn fēi huā   duō   wàng zhōng xiāng diào zhǐ qīng hán báo   xiè shū liǔ   yīn qín shén   zhuāng mián hǎo
chǐ 齿 wèi tóng hóng 鸿 zhǎo hèn nán jìn bàn shuí zhòng dào chí lán jiàn méi   gēn   yòu chóu qiū cǎo
zhōu liú xiāng   péng sōng zhuì yǐng   dié hún wēi miǎo xiǎng tóng zhòu   shēn yōu jìng   jiàng shā dēng zhào