水龙吟·谁家明镜飞空

宋代 赵以夫
谁家明镜飞空,海天绀碧浮秋霁。西风淡荡,纤云卷尽,小星疑坠。宇宙冰壶,襟怀玉界,飘然仙思。炯灵犀一点,蟾辉万丈,长相射、清清地。 只有桂花长好,照人间、几番荣悴。年年此夕,持杯嚼露,挥毫翻水。宝瑟凄清,玉箫缥缈,佩环声碎。唤谪仙起舞,古今同梦,不知何世。
shuí jiā míng jìng fēi kōng   hǎi tiān gàn qiū 西 fēng dàn dàng   xiān yún juǎn jǐn   xiǎo xīng zhuì zhòu bīng   jīn huái 怀 jiè   piāo rán xiān jiǒng líng diǎn   chán huī wàn zhàng   zhǎng xiàng shè qīng qīng
zhǐ yǒu guì huā zhǎng hǎo   zhào rén jiān fān róng cuì nián nián   chí bēi jué   huī háo fān shuǐ bǎo qīng   xiāo piāo miǎo   pèi huán shēng suì huàn zhé xiān   jīn tóng mèng   zhī shì