水龙吟(三月十日西湖宴客作)

宋代 叶梦得
对花常欲留春,恨春故遣花飞早。晓来雨过,绿阴新处,几番芳草。一片飘时,已知消减,满庭谁扫。料多情也似,愁人易感,先催趁、朱颜老。 犹有清明未过,但狂风、匆匆难保。酒醒梦断,年年此恨,不禁相恼。只恐春应,暗留芳信,与花争好。有姚黄一朵,殷勤付与,送金杯倒。
duì huā cháng liú chūn   hèn chūn qiǎn huā fēi zǎo xiǎo lái guò   绿 yīn xīn chù   fān fāng cǎo piàn piāo shí   zhī xiāo jiǎn   mǎn tíng shuí sǎo liào duō qíng   chóu rén gǎn   xiān cuī chèn zhū yán lǎo
yóu yǒu qīng míng wèi guò   dàn kuáng fēng cōng cōng nán bǎo jiǔ xǐng mèng duàn   nián nián hèn   jīn xiāng nǎo zhǐ kǒng chūn yīng   àn liú fāng xìn   huā zhēng hǎo yǒu yáo huáng duǒ   yīn qín   sòng jīn bēi dào