水龙吟 人日寻梅吴小城有怀关陇旧游

清代 郑文焯
故宫何处斜阳,只今一片销魂土。苍黄望断,虚岩灵气,乱云寒树。 对此茫茫,何曾西子,能倾一顾。但水漂花出,无人见也,回阑绕空怀古。 别有伤心高处,折梅枝、怨春无主。陇头人在,定悲摇落,驿尘犹阻。 报答东风,待催羌笛,关山飞度。甚西江,旧月夜深,还过为予清苦。
gōng chǔ xié yáng   zhī jīn piàn xiāo hún cāng huáng wàng duàn   yán líng luàn   yún hán shù    
duì máng máng   zēng 西   néng qīng dàn shuǐ piāo huā chū   rén jiàn huí   lán rào kōng huái 怀    
bié yǒu shāng xīn gāo chù   zhé méi zhī yuàn chūn zhǔ lǒng tóu rén zài dìng bēi   yáo luò chén   yóu 驿      
bào dōng fēng   dài cuī qiāng   guān shān fēi shén jiāng 西 jiù   yuè shēn hái   guò wéi qīng