水龙吟 其一 寄兴

宋代 张矩
暮天丝雨轻寒,二分春色看看过。梅花谢了,苍苔万点,香残粉污。 犹喜墙头,一枝娇袅,杏腮微露。算几回逗晓,朱阑独倚,悄只怕、东风大。 浮世名缰利锁。这区区、要须识破。沧波夜月,翠微云树,依然还我。 重结鸥盟,细听莺语,自歌自和。问黄沙飞镞,红尘走马,又还知么。
tiān qīng hán   èr fēn chūn kàn kàn guò méi huā xiè le cāng   tái wàn diǎn xiāng   cán fěn    
yóu qiáng tóu   zhī jiāo niǎo   xìng sāi wēi suàn huí dòu xiǎo zhū   lán qiāo   zhǐ dōng fēng      
shì míng jiāng suǒ zhè yào shí cāng yuè cuì wēi yún   shù rán hái          
zhòng jié ōu méng   tīng yīng   wèn huáng shā fēi hóng   chén zǒu yòu   hái zhī me