水龙吟·秋声

清代 项鸿祚
西风已是难听,如何又著芭蕉雨? 泠泠暗起,澌澌渐紧,萧萧忽住。 候馆疏(石甚),高城断鼓,和成凄楚。 想亭皋木落,洞庭波远,浑不见,愁来处。 此际频惊倦旅,夜初长,归程梦阻。 砌蛩自叹,边鸿自唳,剪灯谁语? 莫更伤心,可怜秋到,无声更苦。 满寒江剩有,黄芦万顷,卷离魂去。
西 fēng shì nán tīng   yòu zhù jiāo  
líng líng àn   jiàn jǐn   xiāo xiāo zhù
hòu guǎn shū   shí shén     ), gāo chéng duàn   chéng
xiǎng tíng gāo luò   dòng tíng yuǎn   hún jiàn   chóu lái chù
pín jīng juàn   chū zhǎng   guī chéng mèng
qióng tàn   biān hóng 鸿   jiǎn dēng shuí  
gèng shāng xīn   lián qiū dào   shēng gèng
mǎn hán jiāng shèng yǒu   huáng wàn qǐng   juǎn hún