水龙吟 平生嗜睡成癖,读天籁集睡词,深有契于予怀者。戏用原韵以志赏心

清代 王鹏运
举头十丈尘飞,人閒何许埋愁地。颓然一笑,玉山自倒,春生梦寐。 我已相忘,蕉阴覆鹿,槐根封蚁。叹无情世故,仓皇逐热,问谁识,于中味。 漫说朝来拄笏,最宜人、西山晴翠。何如一枕,忘机息影,黑甜乡里。 万事悠悠,百年鼎鼎,付之酣睡。待黄鹂三请,窥园乘兴,倩花扶起。
tóu shí zhàng chén fēi   rén xián mái chóu tuí rán xiào   shān dào chūn   shēng mèng mèi    
xiāng wàng   jiāo yīn 鹿   huái gēn fēng tàn qíng shì cāng   huáng zhú wèn   shuí shí   zhōng wèi    
màn shuō zhāo lái zhǔ   zuì rén shān 西 qíng cuì zhěn wàng   yǐng hēi tián   xiāng      
wàn shì yōu yōu   bǎi nián dǐng dǐng   zhī hān shuì dài huáng sān qǐng kuī   yuán chéng xìng qiàn   huā