水龙吟·暮云低锁荒台

宋代 张榘
暮云低锁荒台,凭阑四望天垂地。曼花半夜,蜚香缭绕,昔人曾记。往事悠悠,物华非旧,江山仍丽。怅斜阳芳草,长安不见,谁共洒、新亭泪。开放青峦旧址。动骚人、一番词意。青油幕里,相忘鱼鸟,水边云际。却恨清游,未能追逐,区区僚底。问何时,脱了尘埃墨绶,为虚斋醉。
yún suǒ huāng tái   píng lán wàng tiān chuí màn huā bàn   fēi xiāng liáo rào   rén céng wǎng shì yōu yōu   huá fēi jiù   jiāng shān réng chàng xié yáng fāng cǎo   cháng ān jiàn   shuí gòng xīn tíng lèi kāi fàng qīng luán jiù zhǐ dòng sāo rén fān qīng yóu   xiāng wàng niǎo   shuǐ biān yún què hèn qīng yóu   wèi néng zhuī zhú   liáo wèn shí   tuō le chén āi shòu   wèi zhāi zuì