水龙吟(牡丹有感)

宋代 陈著
好花天也多慳,放迟留做残春主。丰肌弱骨,晴娇无奈,新妆相妒。翠幕高张,玉阑低护,怕惊风雨。记年时、多少诗朋酒伴,逢花醉、簪花舞。 那料无情光景,到如今、水流云去。残枝剩叶,依依如梦,不堪相觑。心事谁知,杜鹃饶舌,自能分诉。日西斜,烟草凄凄,望断洛阳何处。
hǎo huā tiān duō qiān   fàng chí liú zuò cán chūn zhǔ fēng ruò   qíng jiāo nài   xīn zhuāng xiāng cuì gāo zhāng   lán   jīng fēng nián shí duō shǎo shī péng jiǔ bàn   féng huā zuì zān huā
liào qíng guāng jǐng   dào jīn shuǐ liú yún cán zhī shèng   mèng   kān xiāng xīn shì shéi zhī   juān ráo shé   néng fēn 西 xié   yān cǎo   wàng duàn luò yáng chǔ