水龙吟(牡丹)

宋代 王沂孙
晓寒慵揭珠帘,牡丹院落花开未。玉栏干畔,柳丝一把,和风半倚。国色微酣,天香乍染,扶春不起。自真妃舞罢,谪仙赋后,繁华梦、如流水。 池馆家家芳事。记当时、买栽无地。争如一朵,幽人独对,水边竹际。把酒花前,剩拚醉了,醒来还醉。怕洛中、春色匆匆,又入杜鹃声里。
xiǎo hán yōng jiē zhū lián   dan yuàn luò huā kāi wèi lán gān pàn   liǔ   fēng bàn guó wēi hān   tiān xiāng zhà rǎn   chūn zhēn fēi   zhé xiān hòu   fán huá mèng liú shuǐ
chí guǎn jiā jiā fāng shì dāng shí mǎi zāi zhēng duǒ   yōu rén duì   shuǐ biān zhú jiǔ huā qián   shèng pàn zuì le   xǐng lái huán zuì luò zhōng chūn cōng cōng   yòu juān shēng