水龙吟·梦回寒入衾绸

宋代 向子諲
梦回寒入衾绸,晓惊忽堕瑶林里。穿帷透隙,落花飞絮,难穷巧思。着帽披裘,挈壶呼友,倚空临水。望琼田不尽,银涛无际,浮皓色、来天地。遥想吴郎病起。政冷窗、微吟拥鼻。持笺赠我,新词绝唱,珠零玉碎。馀兴追游,清芬坐对,高谈倾耳。晚归来,风扫停云,万里月华如洗。
mèng huí hán qīn chóu   xiǎo jīng duò yáo lín chuān 穿 wéi tòu   luò huā fēi   nán qióng qiǎo zhe mào qiú   qiè yǒu   kōng lín shuǐ wàng qióng tián jìn   yín tāo   hào lái tiān yáo xiǎng láng bìng zhèng lěng chuāng wēi yín yōng chí jiān zèng   xīn jué chàng   zhū líng suì xīng zhuī yóu   qīng fēn zuò duì   gāo tán qīng ěr wǎn guī lái   fēng sǎo tíng yún   wàn yuè huá