水龙吟·梦寒绡帐春风晓

宋代 胡仔
梦寒绡帐春风晓,檀枕半堆香髻。辘轳初转,阑干鸣玉,咿哑惊起。眠鸭凝烟,舞鸾翻镜,影开秋水。解低鬟试整,牙床对立,香丝乱、云撒地。纤手犀梳落处,腻无声、重盘鸦翠。兰膏匀渍,冷光欲溜,鸾钗易坠。年少偏娇,髻多无力,恼人风味。理云裾下阶,含情不语,笑折花枝戏。
mèng hán xiāo zhàng chūn fēng xiǎo   tán zhěn bàn duī xiāng lu chū zhuǎn   lán gān míng   jīng mián níng yān   luán fān jìng   yǐng kāi qiū shuǐ jiě huán shì zhěng   chuáng duì   xiāng luàn yún qiàn shǒu shū luò chù   shēng zhòng pán cuì lán gāo yún   lěng guāng liū   luán chāi zhuì nián shào piān jiāo   duō   nǎo rén fēng wèi yún xià jiē   hán qíng   xiào zhé huā zhī