水龙吟(梦)

宋代 杨樵云
多情不在分明,绣窗日日花阴午。依依云絮,溶溶香雪,觑他寻路。一滴东风,怎生消得,翠苞红栩。被疏钟敲断,流莺唤起,但长记、弓弯舞。 定是相思入骨,到如今、月痕同醉。教人枉了,若还真个,匆匆如此。全未惺松,缬纹生眼,胡床犹据。算从前、总是无凭,待说与、如何寄。
duō qíng zài fēn míng   xiù chuāng huā yīn yún   róng róng xiāng xuě   xún dōng fēng   zěn shēng xiāo de   cuì bāo hóng bèi shū zhōng qiāo duàn   liú yīng huàn   dàn zhǎng gōng wān
dìng shì xiāng   dào jīn yuè hén tóng zuì jiào rén wǎng le   ruò hái zhēn   cōng cōng quán wèi xīng sōng   xié wén shēng yǎn   chuáng yóu suàn cóng qián zǒng shì píng   dài shuō