水龙吟(梅词)

宋代 赵长卿
烟姿玉骨尘埃外,看自有神仙格。花中越样风流,曾是名标清客。月夜香魂,雪天孤艳,可堪怜惜。向枝间且作,东风第一,和羹事、期他日。 闻道春归未识。问伊家、却知消息。当时恼杀林逋,空绕团栾千百。横管轻吹处,余香散、阿谁偏得。寿阳宫、应有佳人,待与点、新妆额。
yān 姿 chén āi wài   kàn yǒu shén xiān huā zhōng yuè yàng fēng liú   céng shì míng biāo qīng yuè xiāng hún   xuě tiān yàn   kān lián xiàng zhī jiān qiě zuò   dōng fēng   gēng shì
wén dào chūn guī wèi shí wèn jiā què zhī xiāo xi dāng shí nǎo shā lín   kōng rào tuán luán qiān bǎi héng guǎn qīng chuī chù   xiāng sàn ā shuí piān de shòu 寿 yáng gōng yīng yǒu jiā rén   dài diǎn xīn zhuāng é