水龙吟(梅)

宋代 曹冠
自来百卉千葩,算多有、异芬清绝。此花独赋,天然标致,于中超越。月脸妆匀,碧琼枝瘦,真仙风骨。向严寒雪里,千林冻损,钟和气、先春发。 信是芳姿高洁。肯趋陪、游蜂戏蝶。玉堂静处,竹梢斜亚,凝烟媚月。一任严城上,单于奏、角声凄切。待芳心结实,和羹鼎鼐,收功须别。
lái bǎi huì qiān   suàn duō yǒu fēn qīng jué huā   tiān rán biāo zhì   zhōng chāo yuè yuè liǎn zhuāng yún   qióng zhī shòu   zhēn xiān fēng xiàng yán hán xuě   qiān lín dòng sǔn   zhōng xiān chūn
xìn shì fāng 姿 gāo jié kěn péi yóu fēng dié táng jìng chǔ   zhú shāo xié   níng yān mèi yuè rèn yán chéng shàng   chán zòu jiǎo shēng qiè dài fāng xīn jiē shí   gēng dǐng nài   shōu gōng bié