水龙吟 落叶

宋代 王沂孙
晓霜初著青林,望中故国凄凉早。萧萧渐积,纷纷犹坠,门荒径悄。渭水风生,洞庭波起,几番秋杪。想重涯半没,千峰尽出,山中路、无人到。 前度题红杳杳。溯宫沟、暗流空绕。啼螀未歇,飞鸿欲过,此时怀抱。乱影翻窗,碎声敲砌,愁人多少。望吾庐甚处,只应今夜,满庭谁扫。
xiǎo shuāng chū zhù qīng lín   wàng zhōng guó liáng zǎo xiāo xiāo jiàn   fēn fēn yóu zhuì   mén huāng jìng qiāo wèi shuǐ fēng shēng   dòng tíng   fān qiū miǎo xiǎng zhòng bàn méi   qiān fēng jǐn chū   shān zhōng rén dào
qián hóng yǎo yǎo gōng gōu àn liú kōng rào jiāng wèi xiē   fēi hóng 鸿 guò   shí huái 怀 bào luàn yǐng fān chuāng   suì shēng qiāo   chóu rén duō shǎo wàng shén chù   zhǐ yīng jīn   mǎn tíng shuí sǎo