水龙吟 梨花

宋代 周邦彦
素肌应怯余寒,艳阳占立青芜地。樊川照日,灵关遮路,残红敛避。传火楼台,妒花风雨,长门深闭。亚帘栊半湿,一枝在手,偏勾引、黄昏泪。 别有风前月底。布繁英、满园歌吹。朱铅退尽,潘妃却酒,昭君乍起。雪浪翻空,粉裳缟夜,不成春意。恨玉容不见,琼英谩好,与何人比。
yīng qiè hán   yàn yáng zhàn qīng fán chuān zhào   líng guān zhē   cán hóng liǎn chuán huǒ lóu tái   huā fēng   cháng mén shēn lián lóng bàn shī 湿   zhī zài shǒu   piān gōu yǐn huáng hūn lèi
bié yǒu fēng qián yuè fán yīng mǎn yuán chuī zhū qiān tuì 退 jǐn   pān fēi què jiǔ   zhāo jūn zhà xuě làng fān kōng   fěn shang gǎo   chéng chūn hèn róng jiàn   qióng yīng màn hǎo   rén