水龙吟(李词)

宋代 赵长卿
苇绡开得仙花,就中最有佳人似。香肌胜雪,千般揉缚,禁他风雨。缟夜精神,繁春标致,忍教孤负。怅潘郎去后,河阳满县,知他是、谁为主。 多谢文章吏部。遇衔杯、不曾轻许。应知这底,无言情绪,难为分付。吹遍春风,耀残明月,总伤心处。待闲亭夜永,游人散后,作飞仙去。
wěi xiāo kāi de xiān huā   jiù zhōng zuì yǒu jiā rén shì xiāng shèng xuě   qiān bān róu   jìn fēng gǎo jīng shén   fán chūn biāo zhì   rěn jiào chàng pān láng hòu   yáng mǎn xiàn   zhī shì shuí wéi zhǔ
duō xiè wén zhāng xián bēi céng qīng yīng zhī zhè   yán qíng   nán wéi fēn chuī biàn chūn fēng   yào 耀 cán míng yuè   zǒng shāng xīn chù dài xián tíng yǒng   yóu rén sàn hòu   zuò fēi xiān