水龙吟 梁虎茵家以绛绡作荔枝,戏作 以上明

金朝 蔡松年
一山星月,长生殿里,端正人微笑。风枝玉骨,冰丸红雾,长安初到。小部清新,上尊甘冷,风流天宝。自蓬山仙去,人间月晓,遗芳满、汉宫草。闻道云窗玉指,化奇苞、天容纤妙。香通鼻观,春浮手藉,教人梦好。青琐窥韩,紫囊赌谢,属狂年少。但闲窗酒病,东风晓枕,个中时要
shān xīng yuè   cháng shēng diàn 殿   duān zhèng rén wēi xiào fēng zhī   bīng wán hóng   cháng ān chū dào xiǎo qīng xīn   shàng zūn gān lěng   fēng liú tiān bǎo péng shān xiān   rén jiān yuè xiǎo   fāng mǎn hàn gōng cǎo wén dào yún chuāng zhǐ   huà bāo tiān róng xiān miào xiāng tōng guān   chūn shǒu   jiào rén mèng hǎo qīng suǒ kuī hán   náng xiè   shǔ kuáng nián shào dàn xián chuāng jiǔ bìng   dōng fēng xiǎo zhěn   zhōng shí yào