水龙吟·老人星照螺川

宋代 赵佥判
老人星照螺川,丽谯瑞霭笼晴昼。使君初度,满城和气,欢声盈口。篱菊浮金,茱萸泛紫,重阳时候。算年年长是,节前八日,先满□空格据律补、为公寿。 一代文章山斗。拥朱幡、暂劳分守。崇墉万堞,浮梁千丈,此恩难朽。褥袴方谣,丝纶已下,即登班首。看明年今日,开筵凤池,赐黄封酒。
lǎo rén xīng zhào luó chuān   qiáo ruì ǎi lóng qíng zhòu shǐ 使 jūn chū   mǎn chéng   huān shēng yíng kǒu jīn   zhū fàn   chóng yáng shí hou suàn nián nián cháng shì   jié qián   xiān mǎn   kōng wèi gōng shòu 寿
dài wén zhāng shān dòu yōng zhū fān zàn láo fēn shǒu chóng yōng wàn dié   liáng qiān zhàng   ēn nán xiǔ fāng yáo   lún xià   dēng bān shǒu kàn míng nián jīn   kāi yán fèng chí   huáng fēng jiǔ