水龙吟·阑风长雨连霄

宋代 魏了翁
阑风长雨连霄,昨朝晴色随轩骤。松声花气,江烟浦树,如相迎候。山送青来,僧随麦去,山为吾有。更搘筇直上,薜萝深处,云垂幄、藓成甃。未至相如独後。对山尊、劝酬多又。记曾犯雪,重来已是,绿肥红瘦。好语时闻,忧端未歇,倚风搔首。谩持觞自慰,冰山安在,此山如旧。
lán fēng cháng lián xiāo   zuó cháo qíng suí xuān zhòu sōng shēng huā   jiāng yān shù   xiāng yíng hòu shān sòng qīng lái   sēng suí mài   shān wèi yǒu gèng zhī qióng zhí shàng   luó shēn chù   yún chuí xiǎn chéng zhòu wèi zhì xiàng hòu duì shān zūn quàn chóu duō yòu céng fàn xuě   chóng lái shì   绿 féi hóng shòu hǎo shí wén   yōu duān wèi xiē   fēng sāo shǒu mán chí shāng wèi   bīng shān ān zài   shān jiù