水龙吟(寄袁竹初)

宋代 张炎
几番问竹平安,雁书不尽相思字。篱根半树,村深孤艇,阑干屡倚。远草兼云,冻河胶雪,此时行李。望去程无数,并州回首,还又渡、桑乾水。 笑我曾游万里。甚匆匆、便成归计。江空岁晚,栖迟犹在,吴头楚尾。疏柳经寒,断槎浮月,依然憔悴。待相逢、说与相思,想亦在、相思里。
fān wèn zhú píng ān   yàn shū jìn xiāng gēn bàn shù   cūn shēn tǐng   lán gān yuǎn cǎo jiān yún   dòng jiāo xuě   shí háng wàng chéng shù   bīng zhōu huí shǒu   hái yòu sāng qián shuǐ
xiào céng yóu wàn shén cōng cōng biàn 便 chéng guī jiāng kōng suì wǎn   chí yóu zài   tóu chǔ wěi shū liǔ jīng hán   duàn chá yuè   rán qiáo cuì dài xiāng féng shuō xiāng   xiǎng zài xiāng