水龙吟 京江离席

清代 严绳孙
南徐自是伤心处,天水平分瓜步。风吹浪打,英雄去尽,江山千古。 此际茫茫,故人挥手,一时燕楚。喜离尊重满,彩笺同擘,邀仙令,片帆驻。 多少风流云散,更东南、断魂金鼓。平生知己,寸心空在,算来良苦。 梦里平湖,芙蓉秋老,使君归去。便从今,击筑声沈,听湘瑟,两何许。
nán shì shāng xīn chù   tiān shuǐ píng fēn guā fēng chuī làng yīng   xióng jǐn jiāng   shān qiān    
máng máng   rén huī shǒu   shí yàn chǔ zūn zhòng mǎn cǎi   jiān tóng bāi yāo   xiān lìng piàn   fān zhù    
duō shǎo fēng liú yún sàn   gèng dōng nán duàn hún jīn píng shēng zhī cùn xīn   kōng zài suàn lái   liáng      
mèng píng   róng qiū lǎo   shǐ 使 jūn guī biàn cóng 便 jīn   zhù shēng shěn tīng   xiāng liǎng