水龙吟 寄陆放翁

宋代 刘过
谪仙狂客何如,看来毕竟归田好。玉堂无比,三山海上,虚无缥缈。读罢《离骚》,酒香犹在,觉人间小。任工菜花葵麦,刘郎去后,桃开处、春多少。 
 一夜雪迷兰棹。傍寒溪、欲寻安道。而今纵有,新诗冰柱,有知音否。想见鸾飞,如椽健笔,檄书亲草。算平生、白传风流,未可向、香山老。
 
zhé xiān kuáng   kàn lái jìng guī tián hǎo táng   sān shān hǎi shàng   piāo miǎo sāo 》,   jiǔ xiāng yóu zài   jué rén jiān xiǎo rèn gōng cài huā kuí mài   liú láng hòu   táo kāi chù chūn duō shǎo
  &   #   1   3   ; &# 13; xuě lán zhào bàng hán xún ān dào ér jīn   zòng yǒu xīn   shī bīng zhù yǒu zhī yīn fǒu   xiǎng jiàn luán fēi   chuán jiàn shū qīn cǎo suàn píng shēng   bái chuán fēng liú wèi   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;