水龙吟(寄留守无愧文)

宋代 晁补之
满湖高柳摇风,坐看骤雨来湖面。跳珠溅玉,圆荷翻倒,轻鸥惊散。堂上凉生,槛前暑退,罗裾凌乱。想东山谢守,纶巾羽扇,高歌下、青天半。 应记狂吟司马,去年时、黄花高宴。竹枝苦怨,琵琶多泪,新年鬓换。常恐归时,眼中物是,日边人远。望隋河一带,伤心雾霭,遣离魂断。
mǎn gāo liǔ yáo fēng   zuò kàn zhòu lái miàn tiào zhū jiàn   yuán fān dǎo   qīng ōu jīng sàn táng shàng liáng shēng   kǎn qián shǔ tuì 退   luó líng luàn xiǎng dōng shān xiè shǒu   guān jīn shàn   gāo xià qīng tiān bàn
yìng kuáng yín   nián shí huáng huā gāo yàn zhú zhī yuàn   pa duō lèi   xīn nián bìn huàn cháng kǒng guī shí   yǎn zhōng shì   biān rén yuǎn wàng suí dài   shāng xīn ǎi   qiǎn hún duàn