水龙吟·荒城落日西风

宋代 黎廷瑞
荒城落日西风,满街芳草无行路。楼台羽化,萤飞故苑,蛩吟残础。不减承平,半湖秋月,隔溪烟树。慨江南风景,一朝如许,教人恨、王夷甫。 
 对酒强推愁去。酒醒来、愁远如故。青萍三尺,阴符一卷,土花尘蠹。试问黄花,花知余否,沈吟无语。拍阑干,空羡平沙落雁,沧波归鹭。
 
huāng chéng luò 西 fēng   mǎn jiē fāng cǎo xíng lóu tái huà   yíng fēi yuàn   qióng yín cán chǔ jiǎn chéng píng   bàn qiū yuè   yān shù kǎi jiāng nán fēng jǐng   zhāo   jiào rén hèn wáng
  &   #   1   3   ; &# 13; duì jiǔ qiáng tuī chóu jiǔ xǐng lái chóu yuǎn qīng píng   sān chǐ yīn   juàn huā chén   shì wèn huáng huā   huā zhī fǒu shěn yín   pāi lán gān   kōng xiàn píng shā luò   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;