水龙吟·画楼红湿斜阳

宋代 翁元龙
画楼红湿斜阳,素妆褪出山眉翠。街声暮起,尘侵灯户,月来舞地。宫柳招莺,水荭飘雁,隔年春意。黯梨云,散作人间好梦,琼箫在、锦屏底。 乐事轻随流水。暗兰消、作花心计。情丝万轴,因春织就,愁罗恨绮。昵枕迷香,占帘看夜,旧游经醉。任孤山、梨雪残梅,渐懒跨、东风骑。
huà lóu hóng shī 湿 xié yáng   zhuāng tuì chū shān méi cuì jiē shēng   chén qīn dēng   yuè lái gōng liǔ zhāo yīng   shuǐ hóng piāo yàn   nián chūn àn yún   sàn zuò rén jiān hǎo mèng   qióng xiāo zài jǐn píng
shì qīng suí liú shuǐ àn lán xiāo zuò huā xīn qíng wàn zhóu   yīn chūn zhī jiù   chóu luó hèn zhěn xiāng   zhàn lián kàn   jiù yóu jīng zuì rèn shān xuě cán méi   jiàn lǎn kuà dōng fēng