水龙吟(和韵)

宋代 李曾伯
荆州咫尺神州,几番得失孙刘手。山河天险,东南牖户,钺何轻授。泪落碑存,鹤归城是,不堪回首。喜大堤草色,镇长春在,羊与陆、孰能否。 风景依然吾有。柳营深、铁衣闲昼。摩云胜气,追戎马足,走蜚狐口。往事纷纷,付之蛮触,相忘庄叟。有人焉,中夜闻鸡,剑光正烛牛斗。
jīng zhōu zhǐ chǐ shén zhōu   fān shī sūn liú shǒu shān tiān xiǎn   dōng nán yǒu   yuè qīng shòu lèi luò bēi cún   guī chéng shì   kān huí shǒu cǎo   zhèn cháng chūn zài   yáng shú néng fǒu
fēng jǐng rán yǒu liǔ yíng shēn tiě xián zhòu yún shèng   zhuī róng   zǒu fēi kǒu wǎng shì fēn fēn   zhī mán chù   xiāng wàng zhuāng sǒu yǒu rén yān   zhōng wén   jiàn guāng zhèng zhú niú dòu