水龙吟(和邵清溪咏梅见寿)

宋代 吴季子
分知白首天寒,千林摇落寻真隐。天工付与,冰肌雪骨,暗香寒凝。自许贞心,肯教色界,软红尘近。怅绿衣舞断,参横梦觉,依稀旧家犹认。 不为角声吹落,向花前、为伊悲恨。玉堂茅舍,风流随处,年年孤另。不是人间,肝肠铁石,相逢休问。算知心、只许东风,漏泄一分春信。
fēn zhī bái shǒu tiān hán   qiān lín yáo luò xún zhēn yǐn tiān gōng   bīng xuě   àn xiāng hán níng zhēn xīn   kěn jiào jiè   ruǎn hóng chén jìn chàng 绿 duàn   shēn héng mèng jué   jiù jiā yóu rèn
wéi jiǎo shēng chuī luò   xiàng huā qián wèi bēi hèn táng máo shè   fēng liú suí chù   nián nián lìng shì rén jiān   gān cháng tiě shí   xiāng féng xiū wèn suàn zhī xīn zhǐ dōng fēng   lòu xiè fēn chūn xìn