水龙吟·汉江流入苍烟

宋代 袁去华
汉江流入苍烟,戍楼吊古临无地。清霜初肃,鹰扬隼击,青霄凌厉。新雁声中,夕阳影里,千崖秋气。念东篱采菊,龙山落帽,风流在、尚堪继。引满松醪径醉。诵坡仙、临漳宵济。茱萸细看,明年谁健,空悲身世。儿辈何知,更休说似,登山临水。那纷纷毁誉,耳边风过,我何曾记。
hàn jiāng liú cāng yān   shù lóu diào lín qīng shuāng chū   yīng yáng sǔn   qīng xiāo líng xīn yàn shēng zhōng   yáng yǐng   qiān qiū niàn dōng cǎi   lóng shān luò mào   fēng liú zài shàng kān yǐn mǎn sōng láo jìng zuì sòng xiān lín zhāng xiāo zhū kàn   míng nián shuí jiàn   kōng bēi shēn shì ér bèi zhī   gēng xiū shuō shì   dēng shān lín shuǐ fēn fēn huǐ   ěr biān fēng guò   zēng