水龙吟(海棠)

宋代 方千里
锦城春色移根,丽姿迥压江南地。琼酥拂脸,彩云满袖,群芳羞避。双燕来时,暮寒庭院,雨藏烟闭。正□□未足,宫妆尚怯,还轻洒胭脂泪。 长是欢游花底。怕东风、陡成怨吹。高烧银烛,梁州催按,歌声渐起。绿态多慵,红情不语,动摇人意。算吴宫独步,昭阳第一,可依稀比。
jǐn chéng chūn gēn   姿 jiǒng jiāng nán qióng liǎn   cǎi yún mǎn xiù   qún fāng xiū shuāng yàn lái shí   hán tíng yuàn   cáng yān zhèng     wèi   gōng zhuāng shàng qiè   hái qīng yān zhī lèi
cháng shì huān yóu huā dōng fēng dǒu chéng yuàn chuī gāo shāo yín zhú   liáng zhōu cuī àn   shēng jiàn 绿 tài duō yōng   hóng qíng   dòng yáo rén suàn gōng   zhāo yáng