水龙吟 癸未阑春悼已巳

明代 汪洋
海棠已殉东风,世间从此芳菲歇。残灯院落,层阴天气,濛濛黄蝶。 举酒无心,拈花难笑,杯盘空设。任零星客梦,随人南北,醒时便,纷纷灭。 邻宅管弦声切,是何人,吹将春折。蓟门雾柳,白河烟浪,暖寒都怯。 春去天涯,半墙树影,一身香屑。怕明朝更有,过檐疏雨,杜鹃低咽。
hǎi táng xùn dōng fēng   shì jiān cóng fāng fēi xiē cán dēng yuàn luò céng   yīn tiān méng   méng huáng dié    
jiǔ xīn   niān huā nán xiào   bēi pán kōng shè rèn líng xīng mèng suí   rén nán běi xǐng   shí biàn fēn 便   fēn miè    
lín zhái guǎn xián shēng qiè   shì rén   chuī jiāng chūn zhé mén liǔ bái   yān làng nuǎn   hán dōu qiè    
chūn tiān   bàn qiáng shù yǐng   shēn xiāng xiè míng cháo gèng yǒu guò   yán shū   juān yàn