水龙吟 广陵送客,次郑兰玉赋蓼花韵

元代 张铸
芙蓉老去妆残,露华滴尽珠盘泪。水天潇洒,秋容冷淡,凭谁点缀。瘦苇黄边,疏萍白外,满汀烟*。把余妍分与,西风染就,犹堪爱,红芳媚。几度临流送远,向花前、偏惊客意。船窗雨后,数枝低人,香零粉碎。不见当年,秦淮花月,竹西歌吹。但此时此处,丛丛满眼,伴离人醉。
róng lǎo zhuāng cán   huá jǐn zhū pán lèi shuǐ tiān xiāo   qiū róng lěng dàn   píng shuí diǎn zhuì shòu wěi huáng biān   shū píng bái wài   mǎn tīng yān   *。 yán fēn   西 fēng rǎn jiù   yóu kān ài   hóng fāng mèi lín liú sòng yuǎn   xiàng huā qián piān jīng chuán chuāng hòu   shù zhī rén   xiāng líng fěn suì jiàn dāng nián   qín huái huā yuè   zhú 西 chuī dàn shí chù   cóng cóng mǎn yǎn   bàn rén zuì