水龙吟 赋秋日红梨花

元代 王恽
纤苞淡贮幽香,玲珑轩锁秋阳丽。仙根借暖,定应不待,荆王翠被。 潇洒轻盈,玉容浑是,金茎露气。甚西风宛胜,东兰暮雨,空点缀,真妃泪。 谁遣司花妙手,又一番、争奇呈异。使君高卧,竹亭闲寂,故来相慰。 燕几螺屏,一枝披拂,绣帘风细。约洗妆快泻,玉瓶芳酒,枕秋蟾醉。
xiān bāo dàn zhù yōu xiāng   líng lóng xuān suǒ qiū yáng xiān gēn jiè nuǎn dìng   yīng dài jīng   wáng cuì bèi    
xiāo qīng yíng   róng hún shì   jīn jīng shén fēng 西 wǎn shèng dōng   lán kōng   diǎn zhuì zhēn   fēi lèi    
shuí qiǎn huā miào shǒu   yòu fān zhēng chéng shǐ jūn gāo 使 zhú tíng   xián lái   xiāng wèi      
yàn luó píng   zhī   xiù lián fēng yuē zhuāng kuài xiè   píng fāng jiǔ zhěn   qiū chán zuì